RASA Aesthetic Background
Phẫu Thuật Thẩm Mỹ Không Còn Là Đặc Quyền Của Người Giàu
QUAY LẠI TẠP CHÍ
Thẩm mỹ & Xã hộiThẩm mỹ & Xã hội - Góc nhìn không ai nói - Bài 3

Phẫu Thuật Thẩm Mỹ Không Còn Là Đặc Quyền Của Người Giàu

BS. CKII Lê Trung Kiên

Tác giả

BS. CKII Lê Trung Kiên

RASA Surgical Practice

"Có một hình ảnh ăn sâu vào tâm trí của rất nhiều người khi nghe đến phẫu thuật thẩm mỹ: phụ nữ giàu có, phòng khám sang trọng, và những con số chi phí xa vời với người bình thường."

Có một hình ảnh ăn sâu vào tâm trí của rất nhiều người khi nghe đến phẫu thuật thẩm mỹ: phụ nữ giàu có, phòng khám sang trọng, và những con số chi phí xa vời với người bình thường. Hình ảnh đó không sai với giai đoạn trước năm 2000. Nhưng nó đã lỗi thời nghiêm trọng.

Năm 2024, thị trường phẫu thuật thẩm mỹ toàn cầu đạt 83 tỷ USD và đang trên đà tăng lên 195 tỷ USD vào năm 2033. Tốc độ tăng trưởng đó không đến từ nhóm siêu giàu, vì dù giàu đến đâu thì số lượng người cũng có hạn. Nó đến từ giai cấp trung lưu, những người lần đầu tiên trong lịch sử có khả năng tiếp cận một thứ vốn chỉ dành cho tầng lớp trên.

Đây không chỉ là chuyện ngành thẩm mỹ. Đây là câu chuyện về cách xã hội phân phối lại một loại vốn xã hội đặc biệt, và những hệ quả không ai dự đoán trước của sự phân phối đó.

Dữ liệu: Ai đang thực sự dùng phẫu thuật thẩm mỹ?

Theo báo cáo năm 2023, khoảng 24% người Mỹ đã từng thực hiện ít nhất một thủ thuật thẩm mỹ. Đây không còn là con số của nhóm thiểu số giàu có. Cứ 4 người trưởng thành thì có gần 1 người đã trải qua can thiệp thẩm mỹ, từ Botox đến phẫu thuật nâng mũi.

Nhưng con số thú vị hơn nằm ở cơ cấu thu nhập. Nhóm thu nhập trên 150.000 USD/năm có 40% đã dùng ít nhất một thủ thuật thẩm mỹ, cao hơn mức bình quân nhưng không nhiều đến mức tạo ra sự cách biệt tuyệt đối. Nói cách khác, sự khác biệt giữa người giàu và tầng lớp trung lưu trong việc tiếp cận thẩm mỹ đang thu hẹp rất nhanh.

Theo ISAPS, năm 2024 có hơn 37,9 triệu thủ thuật thẩm mỹ được thực hiện trên toàn cầu, tăng 42,5% so với chỉ 4 năm trước. Botox một mình đã đạt 7,8 triệu ca chỉ riêng từ bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, chưa tính hàng triệu ca khác từ các cơ sở khác. Tại Mỹ, năm 2023 có gần 25,4 triệu thủ thuật ít xâm lấn được thực hiện, một con số khó có thể gọi là đặc quyền của giới giàu.

83 tỷ$

Quy mô thị trường 2024

tăng lên 195 tỷ$ vào 2033 theo dự báo

37,9 tr

Thủ thuật thẩm mỹ năm 2024

tăng 42.5% chỉ trong 4 năm - ISAPS

42%

Bệnh nhân dùng financing 2023

trả góp, thẻ y tế, vay cá nhân

Quan trọng hơn là cơ cấu thủ thuật: 66% trong số tất cả thủ thuật thẩm mỹ năm 2023 là dạng ít xâm lấn, bao gồm Botox, filler, laser, hóa chất peel. Những thứ này có thể thực hiện tại phòng khám ngoại trú, không cần nằm viện, và có giá từ vài triệu đến vài chục triệu đồng mỗi lần, tầm tiền mà giai cấp trung lưu đô thị hoàn toàn có thể tính đến.

Cuộc cách mạng tài chính: Khi trả góp vào được phòng khám thẩm mỹ

Yếu tố thay đổi cục diện nhiều nhất không phải là công nghệ. Là tài chính tiêu dùng.

Tại Mỹ, các hình thức tài chính y tế như CareCredit (được chấp nhận tại hơn 285.000 cơ sở y tế), PatientFi, và các chương trình trả góp nội bộ của phòng khám đã biến phẫu thuật thẩm mỹ từ khoản chi trả một lần thành khoản chi tiêu hàng tháng. Năm 2023, khoảng 42% bệnh nhân thẩm mỹ đã sử dụng ít nhất một hình thức tài chính để chi trả cho thủ thuật của họ, trải dài từ 6 đến 60 tháng.

Từ 2018 đến 2022, mức độ áp dụng tài chính y tế trong thẩm mỹ tăng 35%. Khi các phòng khám tích hợp các gói trả góp 0% lãi suất trong giai đoạn khuyến mãi, giá trị ca trung bình tăng từ khoảng 4.000 USD lên 6.500 USD, bởi vì bệnh nhân không còn bị giới hạn bởi số tiền có sẵn trong tài khoản mà bởi số tiền họ có thể trả mỗi tháng.

Phẫu thuật thẩm mỹ trong logic đầu tư của tầng lớp trung lưu

Phẫu thuật thẩm mỹ trong logic đầu tư của tầng lớp trung lưu

Ở Việt Nam và nhiều quốc gia châu Á, cơ chế tương tự đang hình thành theo nhiều hình thức khác nhau: trả góp qua thẻ tín dụng, phân kỳ thanh toán qua nhiều đợt, hay thậm chí những gói dịch vụ đăng ký theo năm cho các thủ thuật duy trì như Botox. Logic cơ bản giống nhau hoàn toàn: biến chi phí lớn thành dòng tiền nhỏ đều đặn.

CÁC HÌNH THỨC TÀI CHÍNH ĐANG DÂN CHỦ HÓA THẨM MỸ

• Medical credit card (CareCredit, PatientFi): 0% APR trong kỳ khuyến mãi 12-24 tháng, chấp thuận nhanh trong vài phút

• Vay cá nhân chuyên dụng: từ 5.000 đến 50.000 USD, lãi suất từ 7-25% tùy credit score, kỳ hạn đến 84 tháng

• Kế hoạch trả góp nội bộ phòng khám: thường không qua credit check, linh hoạt nhất cho bệnh nhân điểm tín dụng thấp

• Buy Now Pay Later (BNPL): Affirm, Klarna đang thử nghiệm tại một số thị trường y tế thẩm mỹ

• Gói đăng ký hàng năm cho thủ thuật duy trì: trả phí tháng, nhận Botox và filler theo lịch định kỳ

"

"Khi bạn có thể trả $200 một tháng trong 18 tháng, thì ca Botox $2.000 đột nhiên không còn xa vời nữa. Đó là lúc thị trường thẩm mỹ thực sự thay đổi."

Logic đầu tư: Vì sao giai cấp trung lưu tính toán khác người giàu

Người giàu có thể tiếp cận phẫu thuật thẩm mỹ như một sản phẩm tiêu dùng xa xỉ, tương tự đồng hồ đắt tiền hay kỳ nghỉ hạng nhất. Họ mua vì muốn và vì có thể. Giai cấp trung lưu tiếp cận thẩm mỹ theo một cách khác hoàn toàn: như một quyết định đầu tư với kỳ vọng về lợi nhuận.

Kết nối này không phải tôi đặt ra. Nó được ghi lại trong nghiên cứu học thuật. Nhiều bệnh nhân thẩm mỹ, đặc biệt ở các nền kinh tế đang phát triển, mô tả quyết định phẫu thuật của họ rõ ràng theo ngôn ngữ đầu tư: "phẫu thuật dẫn đến thăng tiến", "đầu tư vào ngoại hình để cạnh tranh trong nghề". Không phải là lời biện hộ giả tạo, mà là logic sống thực từ những người biết rõ thị trường lao động mình đang ở.

Logic đó không vô lý khi nhìn vào dữ liệu từ bài viết đầu series: người có ngoại hình hấp dẫn hơn kiếm thêm trung bình 2.508 USD mỗi năm và có khả năng cao hơn 52,4% để đạt vị trí uy tín sau 15 năm. Nếu một ca can thiệp thẩm mỹ tốn 3.000 đến 5.000 USD nhưng tăng đáng kể khả năng được tuyển dụng vào một vị trí lương cao hơn, thì về mặt tài chính thuần túy, nó có thể là khoản đầu tư có ROI dương trong vòng vài năm.

Không phải ai cũng tính toán theo cách này một cách ý thức. Nhưng nhiều người thực ra đang hành động theo logic đó mà không gọi nó bằng từ "đầu tư".

TẠI SAO TẦNG LỚP TRUNG LƯU ĐẶC BIỆT BỊ THU HÚT BỞI LOGIC NÀY

• Họ đủ giàu để có lựa chọn, nhưng chưa đủ để thắng bằng vốn tài chính thuần túy

• Họ cạnh tranh trực tiếp trong thị trường lao động nơi ngoại hình có tác động lớn nhất (dịch vụ, bán hàng, management)

Dân chủ hóa ngoại hình tạo ra cơ hội và nghịch lý mới

Dân chủ hóa ngoại hình tạo ra cơ hội và nghịch lý mới

• Họ có đủ kiến thức để hiểu beauty premium nhưng chưa có đủ tài sản để bỏ qua nó

• Họ có thể tiếp cận tài chính tiêu dùng (vay, trả góp) mà người nghèo hơn không có

• Họ đang trong giai đoạn đầu tư vào sự nghiệp, thời điểm ROI của bất kỳ can thiệp nào cũng cao nhất

Bài học từ ba nền kinh tế: Brazil, Hàn Quốc và Mỹ

Ba quốc gia này có vị trí rất khác nhau trên bản đồ kinh tế toàn cầu, nhưng đều cung cấp bằng chứng về cùng một xu hướng: phẫu thuật thẩm mỹ đang trở thành công cụ xã hội học, không chỉ là lựa chọn cá nhân.

Brazil là trường hợp cực đoan nhất. Quốc gia có bất bình đẳng thu nhập cao, nơi cơ hội leo thang kinh tế thông qua giáo dục và tích lũy tài sản bị giới hạn bởi cấu trúc xã hội sâu xa. Trong bối cảnh đó, cơ thể trở thành một trong số ít tài sản có thể đầu tư và tạo ra lợi tức xã hội. Giới nghiên cứu ghi nhận rằng phụ nữ tầng lớp lao động Brazil tìm đến phẫu thuật thẩm mỹ như một dạng "vốn cơ thể" có thể cạnh tranh được với "vốn giáo dục" mà họ không tiếp cận được bình đẳng. Chính phủ Brazil từng có chương trình trợ cấp phẫu thuật thẩm mỹ cho người nghèo với lập luận đây là can thiệp bình đẳng xã hội.

Hàn Quốc cho thấy điều gì xảy ra khi một xã hội toàn cầu hóa ngoại hình ở cấp độ văn hóa. Nghiên cứu với học sinh trung học Hàn Quốc ghi nhận rằng những em không coi mình là học sinh xuất sắc đặc biệt coi đầu tư vào ngoại hình là chiến lược bù đắp để cạnh tranh trong thị trường việc làm sau này. Phẫu thuật thẩm mỹ không còn là thứ xấu hổ phải giấu, mà là thứ được chia sẻ công khai như bằng chứng của sự chủ động đầu tư vào bản thân.

Mỹ cho thấy con đường của tài chính tiêu dùng. Sự tương quan rõ ràng giữa chi tiêu thẩm mỹ và mức độ giàu có của 5% người giàu nhất ở Mỹ cho thấy một hiệu ứng bắt chước: khi tầng lớp trên coi thẩm mỹ là chuẩn mực, tầng lớp trung lưu theo sau. Và thị trường tài chính y tế đã làm cho sự theo sau đó trở nên khả thi về mặt tài chính.

"

"Trong xã hội bất bình đẳng cao, nơi thang leo xã hội đòi hỏi nhiều điểm khởi đầu có lợi, ngoại hình đang nổi lên như một loại vốn mà người ta có thể đầu tư vào, ngay cả khi những loại vốn khác bị chặn lại." - Nghiên cứu về xã hội học phẫu thuật thẩm mỹ tại Brazil

Mặt tối của dân chủ hóa: Khi tiếp cận không đồng nghĩa với an toàn

Đến đây, tôi cần dừng lại và nói thứ gì đó khó nghe hơn, vì nghĩa vụ của bác sĩ là nói thật chứ không phải vẽ bức tranh hoàn toàn tích cực.

Dân chủ hóa tiếp cận và dân chủ hóa chất lượng là hai chuyện khác nhau. Và ở nhiều thị trường, bao gồm cả Việt Nam, khoảng cách giữa hai thứ đó đang rất lớn.

Khi nhu cầu tăng nhưng năng lực y tế không theo kịp, điều tất yếu xảy ra là phân khúc giá rẻ bùng nổ. Những cơ sở tự gọi là "thẩm mỹ viện" nhưng thiếu điều kiện vô trùng đúng chuẩn, thiếu bác sĩ có chuyên môn thực sự, thiếu khả năng xử lý biến chứng. Bệnh nhân đến với họ vì giá rẻ hơn một phần ba, hoặc vì không cần giấy tờ, hoặc vì lời giới thiệu của người quen mà không biết rằng người quen đó cũng không có đủ kiến thức để đánh giá chất lượng.

Khi giai cấp trung lưu mở rộng thị trường thẩm mỹ, họ cũng mở rộng thị trường cho những cơ sở khai thác sự thiếu thông tin này. Và bởi vì bệnh nhân trung lưu thường nhạy cảm hơn về giá so với bệnh nhân giàu, họ dễ bị kéo về phía những lựa chọn rẻ hơn mà không lường được rủi ro thực sự.

Mỉa mai hơn là các hình thức tài chính như trả góp lãi suất cao cũng có thể bẫy người dùng vào tình huống tồi tệ hơn về tài chính: một ca thẩm mỹ chi phí 30 triệu được trả góp trong 24 tháng với lãi suất cao có thể thực sự tốn 40 đến 45 triệu, và nếu có biến chứng cần xử lý, chi phí tổng cộng có thể phá vỡ ngân sách của cả một gia đình trung lưu.

Khi thẩm mỹ không còn là đặc quyền của số ít

Khi thẩm mỹ không còn là đặc quyền của số ít

Dân chủ hóa tạo ra cơ hội

• Giai cấp trung lưu tiếp cận công cụ cải thiện chất lượng sống

• Cạnh tranh tăng, giá giảm, công nghệ phổ cập nhanh hơn

• Ngành tẩy bỏ kỳ thị xã hội, bình thường hóa chăm sóc ngoại hình

• Nhiều người đạt được kết quả thẩm mỹ thực sự cải thiện cuộc sống

Dân chủ hóa tạo ra rủi ro mới

• Phân khúc giá rẻ bùng nổ, cơ sở kém chất lượng tăng theo

• Bệnh nhân thiếu thông tin, không phân biệt được chất lượng

• Bẫy tài chính: trả góp lãi cao cho kết quả thất bại

• Áp lực chi tiêu thẩm mỹ tăng lên nhóm người không có ngân sách phù hợp

Nghịch lý cốt lõi: Bình đẳng hóa hay áp lực hóa?

Tôi muốn đặt câu hỏi mà tôi chưa có câu trả lời hoàn toàn thỏa mãn, và tôi nghĩ sự trung thực về điều đó quan trọng hơn việc cố đưa ra kết luận gọn gàng.

Khi phẫu thuật thẩm mỹ trở nên phổ cập hơn trong giai cấp trung lưu, có hai chiều đọc hoàn toàn đối lập nhau đều có thể đúng cùng lúc.

Chiều thứ nhất: đây là sự dân chủ hóa thực sự của một loại vốn xã hội. Trước đây chỉ người giàu mới có thể tiếp cận lợi thế ngoại hình thông qua can thiệp. Bây giờ giai cấp trung lưu cũng có thể. Nếu beauty premium là thật và hệ thống xã hội vẫn khen thưởng ngoại hình, thì việc nhiều người hơn có thể tiếp cận công cụ để ứng phó với điều đó là một sự cân bằng, không phải một vấn đề.

Chiều thứ hai: sự phổ cập này không làm giảm áp lực, nó làm tăng nó. Khi thẩm mỹ trở thành chuẩn mực của giai cấp trung lưu, người không can thiệp không còn chỉ "thua" người giàu có lợi thế tự nhiên hay điều kiện, mà còn "thua" những người đồng đẳng kinh tế nhưng đã lựa chọn đầu tư vào ngoại hình. Ngưỡng baseline tăng lên, và vòng lặp chạy đua bắt đầu.

Nghiên cứu từ nhiều quốc gia cho thấy điều này: ở những xã hội bất bình đẳng kinh tế cao hơn, chi tiêu thẩm mỹ ở mọi tầng lớp đều tăng hơn. Không phải vì người ta giàu hơn, mà vì họ lo lắng hơn về vị trí của mình và cảm thấy áp lực phải cạnh tranh nhiều hơn trên mọi chiến trường, bao gồm ngoại hình.

Nếu đúng như vậy, thì sự phát triển của thị trường thẩm mỹ giai cấp trung lưu không phải là nguyên nhân của áp lực. Nó là triệu chứng của một xã hội đang có mức độ bất bình đẳng và cạnh tranh địa vị gia tăng.

"

"Khi ai cũng có thể nâng mũi, câu hỏi không còn là ai có thể. Câu hỏi là ai bị áp lực phải làm. Và đó là hai câu hỏi rất khác nhau."

Từ phòng khám nhìn ra: Điều tôi thấy thay đổi

Qua nhiều năm làm nghề, tôi quan sát được sự dịch chuyển rõ ràng trong profile bệnh nhân.

Mười năm trước, phần lớn bệnh nhân tìm đến tôi là những người có điều kiện kinh tế tốt, và nhu cầu của họ thường đến từ sự lựa chọn thoải mái. Bây giờ, tôi gặp nhiều hơn những người phải cân nhắc kỹ về ngân sách, so sánh nhiều nơi trước khi quyết định, hỏi về phân kỳ thanh toán. Họ không giàu hơn bệnh nhân cũ của tôi. Họ là tầng lớp trung lưu đang tìm cách tiếp cận một thứ mà họ coi là đáng đầu tư.

Điều này tạo ra một trách nhiệm khác cho bác sĩ. Với bệnh nhân có điều kiện tốt, câu hỏi chính thường là kỳ thuật nào, kết quả trông thế nào. Với bệnh nhân trung lưu đang cân nhắc kỹ lưỡng về tài chính, câu hỏi quan trọng hơn là: đây có thực sự là khoản chi đúng thời điểm không? Ngân sách này có đủ để làm đúng cách, hay sẽ phải cắt xén ở những khâu không nên cắt?

Tôi đã từ chối một số ca không phải vì bệnh nhân không đủ điều kiện y tế, mà vì ngân sách của họ không đủ để thực hiện đúng mức an toàn và chất lượng cần thiết, và tôi không muốn là người đẩy họ vào một quyết định tài chính sẽ gây áp lực lâu dài mà kết quả lại không tương xứng với kỳ vọng.

Đó không phải lúc nào cũng là cuộc trò chuyện dễ. Nhưng đó là cuộc trò chuyện đúng.

NHỮNG CÂU HỎI TÀI CHÍNH QUAN TRỌNG TRƯỚC KHI QUYẾT ĐỊNH

• Ngân sách này có đủ để thực hiện với bác sĩ có chuyên môn phù hợp, tại cơ sở đủ điều kiện không?

• Nếu có biến chứng cần xử lý, tôi có đủ tài chính dự phòng không?

• Tôi đang trả góp với lãi suất bao nhiêu? Tổng chi phí thực sự là bao nhiêu?

• Đây là thời điểm tài chính phù hợp để chi khoản này, hay có ưu tiên khác quan trọng hơn?

• Nếu kết quả không như kỳ vọng, tôi có đủ tâm lý và tài chính để xử lý không?

Kết: Thẩm mỹ đại chúng và câu hỏi chưa có lời giải

Phẫu thuật thẩm mỹ đang trở thành công cụ của giai cấp trung lưu. Đó là sự thật không thể phủ nhận bởi dữ liệu. Điều đó tốt hay xấu phụ thuộc vào nhiều điều kiện mà không ai có thể kiểm soát một mình.

Tốt nếu đi kèm với: thông tin đầy đủ về rủi ro và giới hạn thực tế của từng thủ thuật, ngân sách phù hợp để làm đúng cách, bác sĩ đủ chuyên môn và đủ y đức để từ chối khi cần, và quyết định đến từ chủ thể có tự chủ chứ không phải từ áp lực xã hội bị nội hóa.

Xấu nếu đi kèm với: tài chính hóa thẩm mỹ theo hướng dẫn người ta chi tiêu ngoài khả năng thực sự, thị trường giá rẻ khai thác sự thiếu thông tin, và vòng lặp áp lực ngoại hình leo thang theo kiểu chạy đua vũ trang mà không ai thực sự thắng.

Ngành thẩm mỹ đang ngày càng tiếp cận đại chúng, và đó không phải là thứ có thể hoặc nên đảo ngược. Nhưng cách ngành này mở rộng, ai được hưởng lợi và ai chịu rủi ro, điều đó phụ thuộc vào những quyết định của nhiều bên: nhà quản lý, bác sĩ, cơ sở cung cấp dịch vụ, và người tiêu dùng.

Về phần mình, tôi tin rằng vai trò quan trọng nhất của bác sĩ thẩm mỹ trong thời đại dân chủ hóa này không phải là làm nhiều ca hơn. Mà là làm chứng nhân có trách nhiệm cho những quyết định quan trọng, và đủ dũng cảm để nói không khi không phải là lúc.

"

"Thẩm mỹ đại chúng không phải là mối đe dọa với ngành. Nó là thử thách lớn nhất của ngành, thử thách xem liệu chúng ta có đủ trách nhiệm với đại chúng đó không." - BS CKII Lê Trung Kiên

Bác sĩ CKII Lê Trung Kiên

Bác sĩ chuyên khoa II Phẫu thuật Thẩm mỹ. Nhiều năm thực hành lâm sàng và nghiên cứu về giao thoa giữa y học thẩm mỹ, tâm lý học và các yếu tố xã hội học tác động đến quyết định can thiệp của bệnh nhân.

Bài tiếp theo trong series: "Đàn ông và thẩm mỹ: Thị trường im lặng và những lý do không ai nói thẳng."

Zalo
Kết nối trợ lý y khoa