RASA Aesthetic Background
Ánh Sáng, Bóng Tối và Nghệ Thuật Điêu Khắc Cơ Thể Người
QUAY LẠI TẠP CHÍ
Triết lý phẫu thuậtChuyên đề tư duy & triết học phẫu thuật

Ánh Sáng, Bóng Tối và Nghệ Thuật Điêu Khắc Cơ Thể Người

BS. CKII Lê Trung Kiên

Tác giả

BS. CKII Lê Trung Kiên

RASA Surgical Practice

"Tôi vẫn nhớ buổi chiều đứng trước bức tượng David ở Florence. Không phải lần đầu nhìn thấy ảnh nó trong sách giáo khoa, mà lần đầu đứng thực sự trước nó, nhìn lên."

Tôi vẫn nhớ buổi chiều đứng trước bức tượng David ở Florence. Không phải lần đầu nhìn thấy ảnh nó trong sách giáo khoa, mà lần đầu đứng thực sự trước nó, nhìn lên. Michelangelo mất bốn năm để tạc bức tượng này từ một khối đá cẩm thạch khổng lồ mà các nghệ nhân khác trước ông đã bỏ qua vì cho là không dùng được. Khi được hỏi ông làm thế nào để tạo ra David từ tảng đá đó, Michelangelo được cho là đã trả lời: "David đã có sẵn trong tảng đá. Tôi chỉ gỡ bỏ những gì không phải David."

Tôi không biết câu đó có thật hay không. Nhưng tôi biết nó mô tả chính xác thứ tôi đang làm mỗi ngày trong phòng phẫu thuật.

Phần lớn người ta nghĩ phẫu thuật thẩm mỹ là tạo ra thứ gì đó mới. Thêm vào, nâng lên, thay đổi. Nhưng điều đó chỉ đúng một phần và không phải phần thú vị nhất. Ở tầng sâu hơn, đặc biệt trong hình thể học nâng cao (high-definition body sculpting), công việc của bác sĩ không khác gì người thợ điêu khắc: lấy đi thứ che khuất để lộ ra thứ luôn ở đó.

Và như mọi người thợ điêu khắc giỏi, để làm được điều đó, bạn phải hiểu ánh sáng.

Tại sao bác sĩ thẩm mỹ phải học từ họa sĩ

Có một nghịch lý thú vị trong đào tạo phẫu thuật thẩm mỹ hiện đại: chúng ta dạy bác sĩ cách cầm dao mổ, cách thao tác với cannula, cách kiểm soát độ sâu, nhưng ít ai dạy họ cách nhìn. Cụ thể hơn: cách nhìn như một nghệ sĩ.

Người thợ điêu khắc và họa sĩ học từ thuở đầu rằng con người không nhìn thấy thứ gì thực sự. Chúng ta nhìn thấy ánh sáng phản chiếu từ bề mặt. Không có ánh sáng thì không có hình thể. Và cách ánh sáng tương tác với bề mặt, tạo ra những vùng sáng và những vùng tối, chính là thứ não người xử lý để hiểu chiều sâu, khối lượng và cấu trúc ba chiều.

Điều này quan trọng với phẫu thuật hình thể hơn bất kỳ chuyên ngành nào khác, vì kết quả cuối cùng mà chúng ta tạo ra sẽ được nhìn ngắm trong những điều kiện ánh sáng thực tế. Không phải dưới đèn phòng mổ, không phải trong ảnh chụp chuẩn, mà dưới ánh đèn của một buổi sáng tập gym, một buổi chiều ở bãi biển, hay khi đứng trước gương lúc bảy giờ tối sau một ngày làm việc.

Kết quả phẫu thuật sẽ đẹp hay không đẹp không phụ thuộc vào những gì bác sĩ lấy đi hay thêm vào trong phòng mổ. Nó phụ thuộc vào bề mặt mà ánh sáng thực tế sẽ phản chiếu lên. Và đó là thứ bác sĩ phải hình dung trước khi cầm dụng cụ.

"

"Bảng màu của người thợ điêu khắc cơ thể chỉ có hai màu: sáng và tối. Mọi quyết định trong phòng mổ đều là quyết định về ánh sáng."

Vùng sáng và vùng tối: Thứ tạo ra sự khác biệt

Hãy nhìn vào bụng của một vận động viên bơi lội hoặc một người tập gym nghiêm túc. Bạn thấy "múi" rõ ràng không phải vì cơ bụng của họ to hơn người khác bao nhiêu, mà vì giữa những múi đó có những vùng tối. Những vùng lõm nhỏ đó không nhận được ánh sáng trực tiếp, nên chúng trở thành bóng tối, và bóng tối đó làm cho những vùng lồi hai bên trở nên nổi bật hơn, có chiều sâu hơn, thực hơn.

Điêu khắc cơ thể bắt đầu từ việc đọc ánh sáng và bóng tối

Điêu khắc cơ thể bắt đầu từ việc đọc ánh sáng và bóng tối

Trong kỹ thuật điêu khắc cơ thể nâng cao, chúng tôi gọi những vùng lõm đó là negative spaces, vùng âm. Và những vùng lồi là positive spaces, vùng dương. Toàn bộ nghệ thuật của hình thể học nâng cao là thiết kế mối quan hệ giữa hai loại vùng này.

Vùng dương nhận nhiều ánh sáng hơn, trông sáng hơn và lồi ra. Vùng âm hứng ít ánh sáng hơn, trông tối hơn và lõm vào. Não người xử lý sự tương phản đó và cảm nhận chiều sâu, khối lượng, và cơ bắp dưới da. Đây là cơ chế mà mắt người dùng để đọc hình thể ba chiều từ bề mặt hai chiều.

Khi bác sĩ hút mỡ một cách có chủ đích ở những vùng âm, họ không chỉ lấy đi mỡ. Họ đang tạo ra bóng tối có kiểm soát. Và bóng tối đó làm cho những cơ và cấu trúc bên cạnh trông nổi bật hơn, thậm chí dù chính những cơ đó không thay đổi gì cả.

Ngược lại, khi bác sĩ ghép mỡ vào vùng dương, bổ sung thể tích có chọn lọc, họ đang tạo ra những bề mặt lồi hướng ánh sáng. Hai thao tác đó, lấy đi ở vùng âm và thêm vào ở vùng dương, kết hợp lại tạo ra cái gọi là chuyển tiếp tông màu (tonal progression): từ sáng đến tối dần dần, tự nhiên, không có đường cắt sắc nét trông giả tạo.

VÙNG ÂM VÀ VÙNG DƯƠNG TRONG ĐIÊU KHẮC CƠ THỂ NÂNG CAO

• Vùng âm (negative spaces): các rãnh giữa cơ bụng, đường bên sườn, tam giác dưới xương ức, rãnh lưng dọc cột sống. Bác sĩ hút mỡ kỹ và nông hơn ở đây để tạo bóng tối

• Vùng dương (positive spaces): bề mặt của các múi cơ, vai, ngực, mông. Có thể ghép mỡ bổ sung để tạo độ lồi và phản chiếu ánh sáng

• Vùng chuyển tiếp (transition zones): dải mỏng nối giữa vùng âm và vùng dương, được hút ít hơn, tạo ra tonal progression tự nhiên

• Đường chủ đạo (chief lines): từ hõm ức xuống rốn theo đường alba, dọc cột sống từ trên xuống. Đây là những trục thị giác mà mọi thứ còn lại tổ chức xung quanh

Lấy đi để lộ ra: Triết học khác với liposuction thông thường

Đây là điểm phân biệt cơ bản nhất giữa hút mỡ truyền thống và điêu khắc hình thể nâng cao, và tôi muốn nói thẳng về nó vì nhiều bệnh nhân không hiểu sự khác biệt trước khi tư vấn.

Hút mỡ truyền thống tập trung vào lấy đi. Mục tiêu là giảm thể tích mỡ ở những vùng thừa, làm cho bệnh nhân trông gọn hơn, nhỏ hơn, bớt phần nhô ra. Đây là can thiệp có giá trị và phù hợp với rất nhiều trường hợp. Nhưng nó không phải là điêu khắc.

Điêu khắc hình thể nâng cao tập trung vào lộ ra. Mục tiêu không phải là làm cho bệnh nhân nhỏ hơn, mà là làm cho những cấu trúc đã có sẵn dưới da, cơ bắp, xương, gân, trở nên nhìn thấy được và đẹp hơn thông qua cách ánh sáng tương tác với bề mặt mới được tạo ra.

Tỷ lệ, đường cong và cấu trúc trong tạo hình cơ thể

Tỷ lệ, đường cong và cấu trúc trong tạo hình cơ thể

Điều này có hệ quả thực tiễn rất cụ thể. Trong hút mỡ truyền thống, người ta thường muốn bác sĩ lấy đi nhiều nhất có thể. Trong điêu khắc hình thể, nhiều khi lấy đi ít hơn ở vùng dương và lấy đi nhiều hơn ở vùng âm là quyết định đúng, bởi vì sự tương phản quan trọng hơn tổng thể tích mỡ được lấy đi.

Người thợ điêu khắc không hỏi: "Tôi cần gỡ bỏ bao nhiêu đá?" Họ hỏi: "Đâu là những đường nét tôi cần tạo ra, và tôi cần bỏ đi gì để những đường nét đó xuất hiện?" Câu hỏi đó hoàn toàn khác nhau.

Michelangelo khi được hỏi về David:

"

"Điêu khắc thật đơn giản. Bạn chỉ cần gỡ bỏ tất cả mọi thứ không phải là bức tượng."

Đây cũng là triết học của điêu khắc hình thể nâng cao.

Không tạo ra. Giải phóng.

Có một sai lầm mà tôi thấy ở cả bệnh nhân lẫn bác sĩ thiếu kinh nghiệm: nghĩ rằng vẻ đẹp của hình thể là sự đối xứng hoàn hảo và đường nét đều đặn.

Nhìn vào bất kỳ cơ thể vận động viên thực sự nào. Các múi cơ bụng hai bên trái và phải không bao giờ ở cùng một độ cao. Bên trái lệch một chút so với bên phải. Những nét khắc tạo ra bởi gân cơ không đều nhau. Rốn không hoàn toàn tròn và không nằm chính xác giữa. Những bất quy tắc nhỏ đó không phải khuyết điểm. Chúng là bằng chứng của sự thật sinh học, và não người nhận ra chúng là dấu hiệu của sự thực, của tự nhiên.

Michelangelo hiểu điều này. Hai tay của David không hoàn toàn đối xứng. Đường cơ bắp không đều đặn máy móc. Và chính vì thế nó trông sống động chứ không trông như mô hình bằng nhựa.

Trong điêu khắc hình thể nâng cao, một trong những kỹ năng khó nhất là biết giữ lại tính bất quy tắc có quy luật. Bảo tồn sự khác biệt nhỏ giữa hai bên, không cố san phẳng mọi thứ cho đều, không tạo ra những đường nét quá sắc nét trông như được vẽ bằng thước kẻ. Cái gọi là kết quả "quá hoàn hảo" thực ra là kết quả trông giả, vì nó vi phạm ngôn ngữ thị giác mà não người đã học để nhận ra sự thật.

Điều này đặc biệt quan trọng khi tôi ngồi tư vấn với bệnh nhân mang đến những bức ảnh chỉnh sửa bằng AI hoặc filter. Những hình ảnh đó có sự đối xứng hoàn hảo, đường nét sắc nét như được vẽ, bề mặt phẳng lì không một nếp nhăn. Chúng trông đẹp trong bức ảnh nhưng không tồn tại trên cơ thể người thật, vì không có ánh sáng thực nào phản chiếu đúng cách lên bề mặt đó.

"

"Kết quả tốt nhất trông như thật. Không phải trông hoàn hảo. Bởi vì hoàn hảo không tồn tại trong tự nhiên, và não người biết điều đó ngay cả khi chúng ta không nhận ra."

Ánh sáng chính và đường chủ đạo: Khung của toàn bộ tác phẩm

Mỗi tác phẩm điêu khắc có đường chủ đạo, thứ mà mắt người theo dõi đầu tiên khi nhìn vào tổng thể. Với cơ thể người, những đường này là có thật và có thể xác định trước khi phẫu thuật.

Phía trước, đường chủ đạo chạy từ hõm ức xuống theo đường trắng (linea alba), qua rốn và xuống vùng mu. Đây là trục thị giác mà mọi cấu trúc xung quanh, các múi cơ bụng hai bên, đường sườn, vùng ngực, tổ chức theo. Phía sau, đường chủ đạo chạy dọc cột sống, tạo thành một rãnh nhỏ giữa hai nhóm cơ lưng (erector spinae). Rãnh đó, khi nhìn từ sau lưng, tạo ra một cảm giác chiều sâu và cấu trúc rõ ràng.

Bác sĩ phải bắt đầu từ những đường chủ đạo này trước khi làm bất cứ điều gì khác. Đường chủ đạo xác định khung. Tất cả công việc còn lại, tạo vùng âm và vùng dương, thiết lập vùng chuyển tiếp, là điền vào khung đó. Nếu bác sĩ bắt đầu từ chi tiết trước khi xác lập khung thì kết quả sẽ không có sự thống nhất, trông như một tập hợp các điểm chỉnh sửa rải rác thay vì một tác phẩm hoàn chỉnh.

Đây là lý do tại sao bác sĩ có kinh nghiệm thực sự trong lĩnh vực này dành nhiều thời gian hơn cho việc đánh dấu tiền phẫu, đứng và nhìn bệnh nhân từ nhiều góc, nhiều điều kiện ánh sáng khác nhau, trước khi bắt đầu bất cứ điều gì. Không phải vì họ chậm. Mà vì đường nét vẽ trên da trước phẫu thuật là bản thiết kế của toàn bộ tác phẩm.

Phẫu thuật như một thực hành giải phóng hình thể

Phẫu thuật như một thực hành giải phóng hình thể

NHỮNG GÌ BÁC SĨ NHÌN THẤY MÀ BỆNH NHÂN KHÔNG NHÌN THẤY

• Đường chủ đạo (chief lines): trục thị giác xác định khung tổng thể, từ đó mọi thứ khác phải hài hòa theo

• Sự chuyển tiếp tông màu: vùng tối không thể cắt sắc từ vùng sáng; phải có dải chuyển tiếp mượt mà để trông tự nhiên

• Bất đối xứng tự nhiên: hai bên cơ thể không bao giờ hoàn toàn bằng nhau; cố ép sự đối xứng hoàn hảo tạo ra kết quả giả

• Hành vi của ánh sáng theo góc nhìn: bệnh nhân nhìn thẳng vào gương, nhưng người khác nhìn họ ở 45°, 90°, và đằng sau. Kết quả phải đẹp ở tất cả các góc

• Thể tích theo ngữ cảnh: một vùng lồi chỉ có ý nghĩa khi đặt cạnh vùng âm phù hợp; volume đơn lẻ không tạo ra định nghĩa

Bác sĩ thẩm mỹ và nghệ nhân: Những điểm chung không ai nói đến

Tôi không muốn lãng mạn hóa nghề một cách không trung thực. Phẫu thuật thẩm mỹ là y khoa, với tất cả những đòi hỏi về an toàn, kỹ thuật, và đạo đức của y khoa. Nhưng có một phần của nghề này mà nếu không thừa nhận thì chúng ta đang bỏ qua thứ quan trọng.

Người thợ điêu khắc giỏi không chỉ biết kỹ thuật tạc đá. Họ có khả năng nhìn thấy tác phẩm trong vật liệu thô trước khi bắt đầu. Họ có ngôn ngữ thẩm mỹ được hình thành qua nhiều năm quan sát, học hỏi từ tác phẩm của người đi trước, và tự phản tư về kết quả của bản thân. Họ biết khi nào dừng lại, vì over-modeling (tạo hình quá mức) tạo ra kết quả trông nhân tạo không kém gì under-modeling.

Những điều đó hoàn toàn đúng với bác sĩ thẩm mỹ làm việc ở cấp độ cao nhất. Kỹ thuật là nền tảng không thể thiếu. Nhưng con mắt thẩm mỹ, khả năng hình dung kết quả ba chiều từ bề mặt hai chiều trước phẫu thuật, hiểu ngôn ngữ ánh sáng và bóng tối, đó là thứ tách biệt kết quả tốt với kết quả xuất sắc.

Và như mọi kỹ năng nghệ thuật, nó được phát triển qua thực hành có ý thức, quan sát nghiêm túc, và học hỏi không ngừng. Bác sĩ tốt nhất tôi biết đều có thói quen nhìn cơ thể người theo cách người thợ điêu khắc nhìn vật liệu: tìm đường nét, xác định khối lượng, đọc ánh sáng. Thói quen đó không hình thành sau một khóa học hay một thủ thuật. Nó hình thành qua nhiều năm chú ý đến đúng thứ.

"

"Kỹ thuật cho bạn khả năng làm. Con mắt thẩm mỹ cho bạn biết phải làm gì. Và sự khiêm tốn để hiểu giới hạn của cả hai là thứ bảo vệ bệnh nhân của bạn." - BS CKII Lê Trung Kiên

Điều này thay đổi cách tôi tư vấn

Khi hiểu phẫu thuật hình thể như điêu khắc với ánh sáng, tôi tư vấn bệnh nhân khác hơn so với cách phần lớn bác sĩ làm.

Tôi không chỉ hỏi bệnh nhân muốn lấy đi gì. Tôi hỏi họ muốn nhìn thấy gì. Đây là sự khác biệt lớn. Muốn lấy đi mỡ bụng là một câu trả lời về kỹ thuật. Muốn nhìn thấy hình dáng cơ bụng của mình là một câu trả lời về kết quả thẩm mỹ. Và chỉ khi tôi hiểu rõ bệnh nhân muốn nhìn thấy gì thì tôi mới có thể lập kế hoạch đúng cho những vùng âm và vùng dương cần tạo ra.

Tôi cũng dành thời gian giải thích cho bệnh nhân tại sao kết quả cuối cùng sẽ nhìn như thế nào ở những điều kiện ánh sáng khác nhau. Một số kết quả trông đẹp nhất dưới ánh đèn phòng gym (ánh sáng trực tiếp từ trên xuống tạo ra bóng đổ rõ ràng), nhưng lại kém nổi bật hơn dưới ánh sáng khuếch tán của văn phòng. Điều đó không phải là vấn đề, đó là bản chất của điêu khắc cơ thể. Nhưng bệnh nhân cần biết điều đó trước để không có kỳ vọng sai.

Và tôi không dùng ảnh chỉnh sửa bằng AI hay filter để minh họa kết quả dự kiến, vì những ảnh đó mô tả một loại ánh sáng và một loại bề mặt không tồn tại trong thực tế. Chúng có thể làm bệnh nhân phấn khích nhưng sẽ tạo ra kỳ vọng mà không bác sĩ nào trên thế giới có thể đáp ứng bằng phẫu thuật thực tế.

Kết: Triết học của sự giải phóng

Tôi viết bài này không phải để làm phẫu thuật thẩm mỹ nghe lãng mạn hơn thực tế. Nó vẫn là y khoa với tất cả những đòi hỏi về an toàn, kỹ năng kỹ thuật, và trách nhiệm y đức phải được đặt lên hàng đầu.

Nhưng tôi viết để chia sẻ một cách nhìn về nghề mà tôi nghĩ quan trọng, cả với bác sĩ lẫn bệnh nhân: ở cấp độ cao nhất, phẫu thuật tạo hình cơ thể không phải là tạo ra một thứ mới. Nó là quá trình giải phóng thứ đã có sẵn, bị che khuất bởi lớp mỡ không cần thiết hay bởi mất cân bằng thể tích.

Người thợ điêu khắc giỏi không áp đặt ý chí của họ lên vật liệu. Họ lắng nghe vật liệu, tìm ra hình thể ẩn bên trong, và gỡ bỏ những gì đang ngăn hình thể đó xuất hiện. Bác sĩ làm công việc tương tự với cơ thể người, với một đòi hỏi bổ sung quan trọng: vật liệu ở đây là một con người, và kết quả tốt nhất không chỉ là kết quả đẹp về mặt thị giác, mà là kết quả mà người đó có thể nhìn vào gương và nhận ra mình trong đó.

Đó là điều Michelangelo có thể đã hiểu khi ông nói David đã có sẵn trong tảng đá. Tác phẩm không phải thứ nghệ nhân tạo ra. Nó là thứ nghệ nhân giải phóng.

"

"Bác sĩ giỏi không tạo ra vẻ đẹp. Bác sĩ giỏi gỡ bỏ những gì đang che khuất vẻ đẹp đã luôn ở đó." - BS CKII Lê Trung Kiên

Bác sĩ CKII Lê Trung Kiên

Bác sĩ chuyên khoa II Phẫu thuật Thẩm mỹ với nhiều năm thực hành điêu khắc hình thể nâng cao. Bài viết này được lấy cảm hứng từ công trình nghiên cứu của Hoyos và Prendergast trong lĩnh vực high-definition body sculpting, kết hợp với góc nhìn lâm sàng và triết học nghề của tác giả.

Zalo
Kết nối trợ lý y khoa